Câu hỏi đúng không phải là 'bao nhiêu người dùng', mà là 'bạn đang trả chi phí lặp lại cho cùng một thứ bao nhiêu lần'.
Không có một ngưỡng người dùng cứng để quyết định đầu tư design system (hệ thống thiết kế). Thứ thật sự quyết định là số bề mặt số phải giữ đồng bộ và số đội đang cùng dựng giao diện, bởi vì đó là nơi chi phí lặp lại phát sinh. Nguyên tắc thực dụng: đáng đầu tư khi có từ hai sản phẩm số trở lên, hoặc một sản phẩm nhưng nhiều đội cùng chạm vào giao diện và bắt đầu thấy cùng một thành phần được dựng lại nhiều lần ở nhiều chỗ.
Khi hỏi "bao nhiêu người dùng thì mới đáng làm design system", hầu hết chủ doanh nghiệp đang hỏi nhầm câu. Lượng người dùng cho biết quy mô sản phẩm, nhưng không cho biết gì về chi phí mà đội ngũ đang thật sự trả mỗi ngày. Thứ quyết định là sự lặp lại: cùng một nút, cùng một thẻ thông tin, cùng một trường nhập liệu đang được dựng lại bao nhiêu lần, ở bao nhiêu nơi, bởi bao nhiêu người khác nhau.
Có bốn thứ Sinh Vũ nhìn vào trước khi tư vấn mức đầu tư phù hợp, không phải con số traffic:
Lượng người dùng lớn chủ yếu nâng yêu cầu về chất lượng và tiếp cận (khả năng dùng được với mọi đối tượng, kể cả người có hạn chế về thị giác hay thao tác). Đó là lý do để làm tốt hơn, không phải lý do để làm sớm hơn hay lớn hơn.
Sinh Vũ chia thành ba mức theo quy mô thực tế, để Anh / Chị bước vào đúng chỗ mình cần thay vì làm hoành tráng rồi tỉ lệ dùng thật thấp.
Mức 1: Nền tảng token (bộ biến thiết kế gốc về màu, font, khoảng cách). Phù hợp khi có một đến hai sản phẩm số và muốn chuẩn hóa gốc rễ trước. Chi phí thấp, lợi ích tức thì kể cả với đội nhỏ.
Mức 2: Hệ thống đầy đủ (thư viện thành phần, tài liệu dùng chung). Phù hợp khi có nhiều sản phẩm số và có đội thiết kế cùng đội phát triển cùng làm, thấy sự lặp lại rõ ràng giữa các sản phẩm hoặc giữa các đội.
Mức 3: Hệ thống có quản trị (quy trình đóng góp, hội đồng duyệt thay đổi). Phù hợp với doanh nghiệp lớn có nhiều đội và đối tác dùng chung, cần kiểm soát ai được thay đổi gì và theo quy trình nào.
Khi một thành phần được dựng lại ở hàng chục nơi, dựng một lần cho thật tốt sẽ tiết kiệm cho mọi đội. Ngưỡng đầu tư nên đọc theo sự tái sử dụng, không theo lượng người dùng.
Nathan Curtis, EightShapes. Brad Frost, bradfrost.com.
Câu hỏi "bao nhiêu người dùng" thường xuất phát từ việc muốn tìm một con số để biện minh cho quyết định đã có sẵn trong đầu, hoặc để thuyết phục cấp trên. Sinh Vũ hiểu điều đó, nhưng con số người dùng sẽ không bảo vệ Anh / Chị được khi dự án đội chi phí vì làm sai mức.
Câu hỏi thực dụng hơn để tự kiểm: "Tuần vừa rồi, đội mình có dựng lại thứ gì mà người khác trong công ty đã dựng rồi không?" Nếu câu trả lời là có, và điều đó xảy ra thường xuyên, thì đó là lúc đáng đầu tư, dù Anh / Chị đang có một nghìn hay một triệu người dùng.
Chủ đề: Bao nhiêu sản phẩm số thì đáng đầu tư design system. Cẩm nang Sinh Vũ, sinhvu.com
Bấm chọn từng mục Anh / Chị thấy đúng, rồi bấm in hoặc lưu thành PDF để mang theo.
Nếu Anh / Chị đánh dấu phần lớn ở nhóm dấu hiệu trên, đây là lúc nên trao đổi kỹ hơn. Sinh Vũ có thể cùng Anh / Chị soi lại và đề xuất hướng đi.
Nathan Curtis, EightShapes Design Systems. Brad Frost, bradfrost.com. Sinh Vũ, tài liệu dịch vụ A3 (ba mức theo quy mô).
Lượng người dùng lớn tăng yêu cầu về chất lượng và tiếp cận (accessibility, tức là khả năng dùng được với mọi đối tượng), nhưng không phải lý do chính để làm một hệ thống đầy đủ. Nếu chỉ một đội nhỏ cùng dựng và ít có sự lặp lại giữa các màn hình, Anh / Chị nên bắt đầu bằng mức nền tảng token trước, tức là chuẩn hóa bộ màu và kiểu chữ, rồi mở rộng khi có nhu cầu thật.
Đây là trường hợp mà một bộ nền tảng token gọn nhẹ mang lại lợi ích rõ nhất: nó giữ cho các đơn vị thuê ngoài khác nhau ra sản phẩm đồng bộ mà không cần họ phải hội ý với nhau liên tục. Một hệ thống đầy đủ với thư viện component phức tạp sẽ khó duy trì khi không có đội nội bộ chịu trách nhiệm vận hành.