Không có mô hình nào đúng tuyệt đối, nhưng có mô hình sai rất thường xuyên.
Phần lớn tổ chức khoẻ mạnh cuối cùng vận hành theo mô hình lai: một đội lõi chuyên trách giữ nền ổn định, cộng người đóng góp nhúng trong các đội sản phẩm. Nếu đang ở giai đoạn đầu, hãy bắt đầu bằng tập trung, dứt khoát không bắt đầu bằng liên bang vì thiếu lõi trung tâm thì mọi mô hình đều loãng. Chọn mô hình theo quy mô đội và ngân sách thật, không theo xu hướng ngành.
Ba mô hình quản trị design system (hệ thống thiết kế) thường được nhắc đến là tập trung (centralized: một đội lõi chuyên trách làm và phát), liên bang (federated: các đại diện từ nhiều đội sản phẩm cùng dựng), và lai (hybrid: kết hợp cả hai). Câu hỏi thực tế không phải "mô hình nào hay nhất" mà là "mô hình nào phù hợp với quy mô và ngân sách của mình ngay lúc này".
Mô hình tập trung đặt toàn bộ trách nhiệm vào một đội lõi chuyên trách. Đội này dựng component (thành phần giao diện), giữ chuẩn, và phát cho các đội sản phẩm dùng. Ưu điểm là nhất quán cao và ra quyết định nhanh. Giới hạn là khi tổ chức lớn nhanh, đội lõi trở thành nút cổ chai, không kịp phục vụ tất cả các yêu cầu.
Mô hình liên bang phân quyền đóng góp cho đại diện từ các đội sản phẩm. Nghe có vẻ dân chủ và tiết kiệm, nhưng theo Nathan Curtis trong The Fallacy of Federated Design Systems, liên bang không phải lựa chọn đầu tiên và không bao giờ chạy được nếu thiếu đầu tư trung tâm. Đây không phải mô hình độc lập mà là một lớp mở rộng đặt lên trên nền tập trung đã vững.
Mô hình lai giữ một đội lõi cố định lo nền và chuẩn chung, đồng thời có người đóng góp nhúng trong các đội sản phẩm để đưa nhu cầu thực tế vào hệ thống. Đây là đích đến của phần lớn hệ thống khoẻ mạnh ở giai đoạn trưởng thành.
Chọn tập trung khi: tổ chức mới bắt đầu dựng hệ thống, cần nền nhanh và nhất quán cao, còn ít đội dùng chung. Đây không phải mô hình kém, đây là điểm xuất phát đúng.
Chuyển sang lai khi: đã có nền đủ vững, số đội và số sản phẩm tăng, đội lõi bắt đầu không đáp ứng kịp tốc độ yêu cầu. Lúc này nhúng người đóng góp vào từng đội sản phẩm là cách mở rộng tự nhiên, không phải bỏ lõi đi.
Liên bang thuần không phải lựa chọn hợp lý ở bất kỳ giai đoạn nào nếu hiểu đúng định nghĩa: không có lõi trung tâm thì không ai sở hữu chuẩn, và hệ thống sẽ phân rã theo thời gian.
Liên bang không phải một lựa chọn mà là một khía cạnh. Không bao giờ theo đuổi đầu tiên và không bao giờ chạy được nếu thiếu đầu tư trung tâm.
Nathan Curtis, The Fallacy of Federated Design Systems (EightShapes)
Trong các dự án, Sinh Vũ thường dựng nền theo hướng tập trung trong giai đoạn triển khai, đội Sinh Vũ đóng vai lõi tạm thời. Khi bàn giao, câu hỏi đầu tiên Sinh Vũ đặt ra với đội khách là: trong nội bộ, ai sẽ là người sở hữu hệ thống này? Không có câu trả lời rõ cho câu đó thì chưa nên bàn đến mô hình lai hay liên bang, vì thiếu lõi trung tâm thì mọi cấu trúc đều loãng.
Lộ trình thường thấy là: bắt đầu tập trung, ổn định nền, xác định ai là lõi trong tổ chức khách, rồi mở dần cơ chế đóng góp từ các đội sản phẩm, tức tiến tới lai. Tốc độ tiến đến lai phụ thuộc vào số đội, kỷ luật vận hành và ngân sách duy trì lõi, không có công thức chung cho mọi tổ chức. Đây là phần nên trao đổi trực tiếp theo tình huống cụ thể của Anh Chị.
Chủ đề: Chọn mô hình quản trị design system: tập trung, liên bang hay lai. Cẩm nang Sinh Vũ, sinhvu.com
Bấm chọn từng mục Anh / Chị thấy đúng, rồi bấm in hoặc lưu thành PDF để mang theo.
Nếu Anh / Chị đánh dấu phần lớn ở nhóm dấu hiệu trên, đây là lúc nên trao đổi kỹ hơn. Sinh Vũ có thể cùng Anh / Chị soi lại và đề xuất hướng đi.
Nathan Curtis, Team Models for Scaling a Design System (EightShapes). Nathan Curtis, The Fallacy of Federated Design Systems (EightShapes).
Không. Đây là hiểu lầm phổ biến nhất. Liên bang là cách mở rộng đóng góp từ các đội sản phẩm, không phải cách thay thế trung tâm. Nếu bỏ lõi trung tâm đi thì hệ thống sẽ không ai sở hữu và từ từ chết. Liên bang chỉ hoạt động khi đã có một nền tập trung đủ vững.
Ở quy mô nhỏ, câu hỏi quan trọng hơn là ai sở hữu và ai ra quyết định cuối, không nhất thiết phải đặt tên mô hình. Thực tế phần lớn công ty nhỏ vận hành kiểu tập trung tự nhiên vì chỉ có một vài người làm. Khi mở rộng thêm đội thì mới cần tư duy rõ hơn về cơ chế đóng góp và quản trị.