Hầu hết hệ thiết kế chết không phải vì thiết kế sai, mà vì không ai được giao nuôi nó.
Hệ thiết kế loãng dần khi bị đối xử như dự án giao xong là hết, thay vì một sản phẩm sống cần người sở hữu và ngân sách duy trì. Muốn không loãng, cần đủ bốn thứ đi cùng nhau: có người sở hữu, có quy trình duyệt thay đổi, có đo lường mức áp dụng, và làm cho đường chuẩn dễ đi hơn đường tự chế. Thiếu một trong bốn, hệ sẽ trôi theo từng đợt gấp việc của các đội sản phẩm.
Hầu hết hệ thiết kế không chết vì thiết kế sai. Chúng chết vì sau khi nghiệm thu, không ai được giao trách nhiệm nuôi. Các đội sản phẩm bắt đầu tự chế, tài liệu ngày càng lệch với thực tế, rồi đến một lúc cả tổ chức thầm hiểu rằng hệ thống kia chỉ còn tồn tại trên slide báo cáo. Đây không phải vấn đề kỹ thuật mà là vấn đề tổ chức.
Theo Brad Frost trong Atomic Design, hệ thiết kế không phải dự án có điểm kết thúc mà là sản phẩm sống phục vụ các sản phẩm khác. Nó cần được nuôi dưỡng liên tục thì mới thật sự sống được.
Cơ chế loãng thường diễn ra theo một trình tự quen thuộc: một đội đang gấp ra hàng, dùng component chuẩn mất công hơn tự code, nên tự chế một bản riêng. Lần sau đội khác thấy bản chế đó trong codebase, sao chép lại. Cứ thế nhân lên. Khi thư viện tình huống không còn phản ánh đúng sản phẩm thật, nó trở thành đồ bỏ và việc bảo trì rơi vào vá víu tạm bợ, phá hết công dựng ban đầu.
Khi thư viện tình huống không còn phản ánh đúng sản phẩm thật, nó trở thành đồ bỏ và việc bảo trì rơi vào vá víu tạm bợ, phá hết công dựng ban đầu.
Brad Frost, Atomic Design, ch.5
Sinh Vũ dựng sẵn cơ chế chống loãng ngay trong dự án, không để đến sau mới xử lý. Cụ thể là nối một đổi một giữa Figma và code qua Figma Code Connect, quy trình RFC cho mọi thay đổi hệ thống, và bộ chỉ số áp dụng theo từng đội để nhìn thấy loãng ở đâu trước khi nó lan rộng.
Giai đoạn bảo trì trong khung làm việc của Sinh Vũ tồn tại đúng để nuôi dưỡng hệ định kỳ, tránh các đội âm thầm quay lại làm thủ công. Nhưng Sinh Vũ không hứa hệ tự sống. Phần sống hay chết nằm ở người sở hữu và nhịp rà soát mà đội khách duy trì, không nằm ở chất lượng của bản dựng ban đầu.
Nếu Anh / Chị đang ở giai đoạn cân nhắc xem có nên đầu tư vào hệ thiết kế hay không, câu hỏi đúng để hỏi trước không phải là "hệ thống này thiết kế có đẹp không" mà là "chúng ta có người và ngân sách để nuôi nó không". Có câu trả lời cho câu hỏi đó thì mới nên bước tiếp.
Chủ đề: Làm sao để hệ thống không loãng dần theo thời gian. Cẩm nang Sinh Vũ, sinhvu.com
Bấm chọn từng mục Anh / Chị thấy đúng, rồi bấm in hoặc lưu thành PDF để mang theo.
Nếu Anh / Chị đánh dấu phần lớn ở nhóm dấu hiệu trên, đây là lúc nên trao đổi kỹ hơn. Sinh Vũ có thể cùng Anh / Chị soi lại và đề xuất hướng đi.
Brad Frost, Maintaining Design Systems (Atomic Design, ch.5); Brad Frost, The Design System Ecosystem.
Không có con số cố định phù hợp mọi tổ chức, nhưng nguyên tắc là phải có ít nhất một người được giao rõ ràng, không phải kiêm nhiệm mờ nhạt. Nếu không thể bố trí người nội bộ, gói đồng hành bên ngoài là lựa chọn thực tế hơn là để hệ thống không có chủ.
Chưa đủ. Figma là bản vẽ, còn sản phẩm chạy trên code. Khi hai bên lệch nhau, các đội sẽ tự chế theo code thật chứ không theo Figma đẹp. Dấu hiệu ổn là Figma và code phản ánh cùng một hiện trạng, không phải Figma một đằng, sản phẩm một nẻo.
Dấu hiệu rõ nhất là số component tự chế xuất hiện ngoài hệ thống ngày càng nhiều sau mỗi đợt ra hàng gấp. Nếu chưa đo được, hãy bắt đầu bằng việc rà thủ công: đếm xem bao nhiêu màn hình đang dùng component chuẩn và bao nhiêu màn hình đang dùng bản chế riêng.