Chuyên môn · Theo ngành

Thời trang D2C: bộ ảnh cần nhiều lớp

Một buổi chụp đẹp không đủ, thương hiệu thời trang bán thẳng tới khách cần một hệ ảnh trả lời đủ câu hỏi mà người mua đặt ra trước khi bấm đặt hàng.

Chốt nhanh

Thời trang D2C cần ít nhất ba dạng ảnh kết hợp: flat lay để dựng lookbook có gu, ghost mannequin (manơcanh vô hình, ảnh phom sạch không lộ người mặc) để khách thấy đúng phom kỹ thuật, và on-model (ảnh trên người mẫu thật) để khách hình dung cách vải rủ và cách đồ mặc lên người. Ảnh 360 độ là lớp bổ trợ quan trọng khi sản phẩm có chi tiết đáng xoay xem như giày, túi hoặc áo khoác. Sinh Vũ chốt tỷ lệ các dạng này ngay từ đầu và ràng buộc chuẩn từng sàn vào shot list để ảnh không bị từ chối khi đẩy lên.

Đối sánh nhanh
Nên chọn hướng này khi
  • D2C cần ba dạng lõi on-model ghost mannequin flat lay
  • bán sàn có ảnh 360 độ cho sản phẩm nhiều mặt
  • ảnh chính phải đạt chuẩn nền trắng từng sàn
Chưa cần khi
  • chỉ chụp một dạng ảnh thiếu góc để khách quyết định
  • quên model release tới lúc chạy quảng cáo vướng quyền
Nhìn nhanh
Ngành hay dùng
thời trang

Bán thời trang thẳng tới tay khách (D2C, tức Direct-to-Consumer) nghĩa là không có nhân viên tư vấn, không có phòng thử đồ. Người mua chỉ có ảnh để ra quyết định. Vì vậy, không phải một kiểu ảnh đẹp là đủ mà cần một bộ ảnh nhiều dạng, mỗi dạng trả lời một câu hỏi cụ thể mà khách đặt ra trước khi bấm mua.

Ba dạng ảnh lõi của thương hiệu thời trang D2C

Sinh Vũ nhìn bộ ảnh thời trang D2C theo ba lớp phục vụ ba câu hỏi khác nhau của người mua.

  • Flat lay (ảnh trải phẳng): sản phẩm trải trên mặt phẳng, không có người mặc. Dạng này phù hợp cho lookbook (bộ ảnh kể chuyện bộ sưu tập), phối set đồ và nội dung mạng xã hội. Flat lay giúp thương hiệu truyền tải gu thẩm mỹ và phong cách sống.
  • Ghost mannequin (manơcanh vô hình): sản phẩm chụp trên manơcanh rồi xử lý hậu kỳ để xóa manơcanh đi, giữ lại phom đứng tự nhiên. Dạng này cho khách thấy rõ đường cắt, phom kỹ thuật và kết cấu vải mà không bị phân tâm bởi người mặc.
  • On-model (ảnh trên người mẫu thật): cho khách thấy vải rủ thế nào, tỷ lệ ra sao khi mặc lên người thật và cảm giác của bộ đồ khi được mang đi. Đây là dạng ảnh gần nhất với trải nghiệm thử đồ.

Thiếu bất kỳ dạng nào, khách sẽ có thông tin không đầy đủ. Thấy đẹp nhưng không rõ phom. Rõ phom nhưng không biết mặc lên trông sao. Đây là lý do tỷ lệ đổi trả của thời trang online thường cao hơn các ngành khác.

Ảnh 360 độ: khi nào đáng đầu tư

Ảnh 360 độ (còn gọi là spin photography) là chuỗi nhiều khung chụp từ các góc xoay quanh sản phẩm, ghép lại thành trình xoay cho phép khách kéo hoặc chạm để xem từ mọi hướng trên website hoặc sàn thương mại điện tử.

Nên chọn ảnh 360 độ khi: sản phẩm có chi tiết đáng xem từ nhiều phía, ví dụ giày (đế, gót, chi tiết bên hông), túi xách (khóa, quai, đường chỉ), áo khoác (đường vai, cổ, lớp lót). Setup cơ bản là bàn xoay (turntable) kết hợp nhiều khung chụp, không đòi hỏi thiết bị quá phức tạp.

Có thể bỏ qua khi: sản phẩm đơn giản như áo thun trơn hoặc quần basic. Trong trường hợp này, bộ ba flat lay, ghost mannequin và on-model thường đã đủ để khách quyết định.

Chuẩn sàn và lookbook: hai mục tiêu, một buổi chụp

Ảnh chính trên sàn thương mại điện tử và ảnh lookbook có yêu cầu trái ngược nhau. Cần phân biệt rõ trước khi bước vào buổi chụp.

  • Ảnh chính trên sàn thường yêu cầu nền trắng tinh, sản phẩm chiếm phần lớn khung, không có đạo cụ hay bối cảnh phụ, không lộ móc treo hoặc manơcanh. Đây là điều kiện kiểm duyệt của nhiều sàn lớn. Ảnh không đạt chuẩn sẽ bị từ chối hoặc hiển thị kém trong kết quả tìm kiếm.
  • Ảnh lookbook thì ngược lại: cần bối cảnh, ánh sáng có chủ ý và tạo dáng kể chuyện. Mục tiêu là cả bộ sưu tập nói cùng một ngôn ngữ thị giác, không phải từng ảnh riêng lẻ.

Ảnh phụ trên sàn mới là chỗ kể chuyện lookbook. Ảnh chính phải qua được cổng kiểm duyệt trước.

Digital Fashion Academy, Ecommerce Fashion Photography

Sinh Vũ giải quyết điều này bằng cách ghi rõ trong shot list (danh sách cảnh chụp) từng ảnh thuộc mục đích nào: ảnh chính sàn hay ảnh lookbook. Khi biết trước, ekip chụp có thể chuyển giữa hai setup trong cùng một buổi mà không bị lẫn lộn.

Lỗi thường gặp khi thiếu kế hoạch

  • Chỉ chụp một dạng ảnh cho cả bộ sưu tập, dẫn đến khách thiếu thông tin ở một góc nào đó để ra quyết định.
  • Lookbook mỗi buổi một tông màu, mỗi set một bối cảnh, kết quả là không thành bộ sưu tập thống nhất mà chỉ là tập hợp ảnh rời.
  • Là ủi và tạo dáng cẩu thả làm sai độ rủ thật của vải, khách nhận hàng và thấy không giống ảnh.
  • Quên ký model release (giấy phép hình ảnh thương mại với người mẫu) trước buổi chụp. Khi chạy quảng cáo mới phát hiện bị vướng quyền hình ảnh, phải đàm phán lại hoặc không dùng được ảnh.
  • Ảnh 360 độ chụp với ánh sáng không đều giữa các khung, khi ghép lại tạo ra hiệu ứng nhấp nháy khó chịu cho người xem.

Góc nhìn của Sinh Vũ

Sinh Vũ không nhìn ảnh thời trang D2C là một buổi chụp đẹp. Đó là một hệ thống ảnh phục vụ hành trình mua hàng online từ lúc khách lướt qua lưới sản phẩm, vào trang chi tiết, cho đến lúc quyết định bỏ vào giỏ.

Trước mỗi dự án, Sinh Vũ chốt trước: cần bao nhiêu on-model, bao nhiêu ghost mannequin, flat lay theo hướng nào, và có cần ảnh 360 độ hay không. Shot list ràng buộc chuẩn của từng sàn ngay từ đầu để ảnh không bị từ chối sau khi đã hậu kỳ xong. Model release được chuẩn hóa và ký trước buổi chụp. Nhật ký setup được lưu lại để bộ sưu tập tiếp theo vẫn giữ cùng ngôn ngữ thị giác, không phải bắt đầu lại từ đầu.

Anh / Chị đầu tư vào ảnh một lần nhưng những ảnh đó phục vụ sàn, website, mạng xã hội và quảng cáo trong nhiều tháng. Kế hoạch kỹ trước buổi chụp tiết kiệm chi phí chụp lại và giảm rủi ro bị từ chối ảnh nhiều hơn bất kỳ thiết bị máy móc nào.

Công cụ mang về

Checklist quyết định

Chủ đề: Thời trang D2C cần lookbook và ảnh 360 độ ra sao. Cẩm nang Sinh Vũ, sinhvu.com

0 trên 7 mục

Bấm chọn từng mục Anh / Chị thấy đúng, rồi bấm in hoặc lưu thành PDF để mang theo.

Dấu hiệu cho thấy Anh / Chị nên làm
Câu hỏi cần trả lời trước khi quyết định

Nếu Anh / Chị đánh dấu phần lớn ở nhóm dấu hiệu trên, đây là lúc nên trao đổi kỹ hơn. Sinh Vũ có thể cùng Anh / Chị soi lại và đề xuất hướng đi.

Nguồn tham khảo

WearView, Ghost Mannequin Photography; Space and Light, Ghost Mannequin, Flat Lay & 360 Spin; Digital Fashion Academy, Ecommerce Fashion Photography; ASMP, Licensing Guide & Releases. Ngoài ra: kinh nghiệm thực hành sản xuất ảnh thương mại của Sinh Vũ Studio.

Câu hỏi thường gặp

Ghost mannequin và on-model khác nhau ở điểm nào, cần cả hai không?

Ghost mannequin cho ra ảnh phom sạch: sản phẩm hiện lên như đang có người mặc nhưng không thấy người, giúp khách tập trung vào đường cắt và kết cấu vải. On-model cho thấy vải rủ thế nào, tỷ lệ ra sao khi mặc lên người thật. Hai dạng trả lời hai câu hỏi khác nhau nên thường cần cả hai, đặc biệt với thương hiệu bán qua sàn lẫn website riêng.

Ảnh 360 độ có thực sự cần thiết hay chỉ là tính năng thêm?

Với sản phẩm có nhiều chi tiết đáng xem từ nhiều phía, như giày, túi xách hoặc áo khoác có đường may phức tạp, ảnh 360 độ giúp khách xoay xem thay vì đoán mò. Setup cơ bản là bàn xoay và nhiều khung ghép lại, không quá phức tạp. Với sản phẩm đơn giản như áo thun trơn, on-model và ghost mannequin thường đã đủ.

Lookbook và ảnh sản phẩm trên sàn có thể dùng chung một buổi chụp không?

Được, nhưng cần tách rõ hai mục tiêu ngay từ shot list. Ảnh chính trên sàn thường yêu cầu nền trắng tinh, sản phẩm chiếm phần lớn khung, không có đạo cụ hay bối cảnh, đây là chuẩn kiểm duyệt của phần lớn các sàn lớn. Ảnh lookbook thì ngược lại: cần bối cảnh, ánh sáng có gu và tạo dáng kể chuyện. Gộp hai mục tiêu vào một buổi mà không có kế hoạch rõ thường khiến cả hai đều không đạt.

← Về Nhiếp ảnh thương hiệu
{INJ}