Trước khi lên cao cấp hay xuống đại chúng, có một câu hỏi cần trả lời được trước: ở phân khúc mới, khách sẽ nhớ tới mình nhờ điều gì.
Chuyển phân khúc động tới việc thương hiệu được nhớ tới trong tình huống mua nào và ai còn nhận ra mình, không đơn giản là đổi giá hay làm lại bao bì. Sinh Vũ không vội cổ vũ cũng không dội gáo nước lạnh, mà giúp Anh Chị tách bàn thành hai phần: giả định nào đã có bằng chứng, giả định nào mới chỉ là mong muốn. Quyết định chuyển hay không do chính Anh Chị và đội ngũ chốt, nhưng phải chốt trên cơ sở, không phải trên cảm hứng.
Muốn lên cao cấp hay xuống đại chúng là hai hướng ngược nhau, nhưng cùng một điểm dễ sai: quyết định trước khi hiểu đủ. Sinh Vũ thấy nhiều đội ngũ chốt chuyển hướng trong hào hứng, rồi loay hoay ở giữa vì khách cũ đã rời mà khách mới chưa tới. Trang này giúp Anh Chị đặt đúng câu hỏi trước khi cam kết.
Nhiều người hiểu chuyển phân khúc là đổi giá và làm lại bao bì. Đó là phần nhìn thấy được, nhưng không phải phần quyết định thành bại. Điều thực sự thay đổi là độ hiện diện trong tâm trí (mental availability): thương hiệu của Anh Chị được khách nhớ tới trong dịp mua nào, và ở ngữ cảnh đó mình cạnh tranh với ai.
Byron Sharp trong How Brands Grow chỉ ra rằng thương hiệu lớn lên nhờ tăng số người mua và tăng độ hiện diện trong nhiều tình huống mua, không chỉ nhờ hình ảnh đẹp hơn. Điều đó có nghĩa: nếu chuyển phân khúc mà không xây được chỗ đứng trong tâm trí khách ở phân khúc mới, đổi bao bì cũng không cứu được doanh số.
Phân khúc cao cấp và đại chúng nên được hiểu là các tiểu thị trường (sub-markets) trong cùng một ngành, phần lớn khác nhau về chức năng kỳ vọng và kênh phân phối. Chúng không phải hai thế giới tách rời, nhưng để đi từ cái này sang cái kia, Anh Chị cần làm khác đi ở nhiều lớp cùng lúc.
Khi khách tới gặp Sinh Vũ với ý định chuyển phân khúc, bước đầu tiên không phải là lên kế hoạch hành động. Bước đầu tiên là tách bàn ra: giả định nào đã có bằng chứng từ thực tế kinh doanh, giả định nào mới chỉ là mong muốn của lãnh đạo.
Đi từ mở rộng góc nhìn rồi mới tới giải pháp. Hiểu vấn đề đủ rộng trước khi cam kết chuyển hướng.
Design Council, The Double Diamond
Sinh Vũ giữ đội ngũ ở lại câu hỏi khó đủ lâu, thay vì vội chạy sang bước triển khai. Buổi làm việc cần đi qua vùng khó chịu, nơi những giả định chưa được kiểm chứng bị đặt lên bàn và nhìn thẳng vào. Đó là cách duy nhất để quyết định chuyển phân khúc, hay không chuyển, được đưa ra trên cơ sở thực, không phải trên cảm hứng nhất thời.
Quyết định cuối cùng là của Anh Chị và đội ngũ. Sinh Vũ không chốt thay, nhưng đảm bảo khi chốt, mọi người trong phòng biết mình đang đặt cược vào điều gì.
Chủ đề: Muốn chuyển phân khúc lên cao cấp hay xuống đại chúng. Cẩm nang Sinh Vũ, sinhvu.com
Bấm chọn từng mục Anh / Chị thấy đúng, rồi bấm in hoặc lưu thành PDF để mang theo.
Nếu Anh / Chị đánh dấu phần lớn ở nhóm dấu hiệu trên, đây là lúc nên trao đổi kỹ hơn. Sinh Vũ có thể cùng Anh / Chị soi lại và đề xuất hướng đi.
Byron Sharp, How Brands Grow (Ehrenberg-Bass Institute); April Dunford, Obviously Awesome; Design Council, The Double Diamond; Sam Kaner, Facilitator's Guide to Participatory Decision-Making. Kinh nghiệm thực hành Sinh Vũ Studio.
Không nhất thiết. Vấn đề không phải là đổi sạch, mà là giữ đúng dấu hiệu nhận diện (tên, màu, hình dạng đặc trưng) đủ để khách cũ không mất dấu, đồng thời nâng tầm đủ để khách mới không thấy lạc lõng. Đổi sạch quá nhanh là lỗi phổ biến vì thương hiệu mất đi vốn nhận diện đã tích lũy.
Không nên bỏ ngay, và đây là rủi ro lớn nhất của việc chuyển phân khúc: khách cũ rời đi nhanh hơn tốc độ tập khách mới hình thành. Anh Chị cần có lộ trình chuyển tiếp, không phải một cú đổi giá đột ngột. Trong giai đoạn đầu, hai nhóm khách có thể cùng tồn tại nếu được quản lý đúng kênh và thông điệp.
Có hai câu hỏi kiểm tra: Một, Anh Chị có thể nói rõ ở phân khúc mới khách sẽ nhớ tới mình trong dịp mua nào và mình khác đối thủ ở điểm gì không? Hai, năng lực vận hành (dịch vụ, chất lượng, quy mô) có đỡ được định vị mới không? Nếu cả hai chưa trả lời được, chuyển phân khúc lúc này là đặt cược vào cảm hứng.