Câu hỏi không phải là mời ít hay nhiều người, mà là ai vào phòng thì buổi đó mới chốt được.
Với tổ chức đông người, hãy mời đại diện có thẩm quyền thật sự của mỗi bên, không mời toàn bộ. Điều kiện bắt buộc: mỗi đại diện phải được nhóm mình công nhận, có quyền chốt thay, và có trách nhiệm truyền đạt lại sau buổi. Nếu đại diện không đủ ba điều đó, quyết định chốt trong phòng sẽ vỡ ngay khi ra ngoài.
Câu hỏi này xuất hiện ở hầu hết các dự án thương hiệu có từ hai phòng ban trở lên. Câu trả lời không phụ thuộc vào cảm giác "ai nên biết việc này" mà phụ thuộc vào một tiêu chí duy nhất: buổi này có chốt được không? Nếu có quá nhiều người trong phòng mà không ai được trao đủ quyền, buổi sẽ kéo dài, ý kiến phân tán, và kết quả là tất cả đồng ý một cách mơ hồ rồi ai về nhà người đó phản đối.
Nghiên cứu về cấu trúc nhóm ra quyết định cho thấy nhóm quá đông mất khả năng hội tụ. Quy tắc hai chiếc pizza của J. Richard Hackman đặt ngưỡng nhóm chốt ở mức đủ nuôi bằng hai chiếc pizza, tức khoảng năm đến bảy người. Vượt qua ngưỡng đó, mỗi ý kiến thêm vào không cộng thêm chất lượng mà chỉ tăng thời gian xử lý và số vòng thỏa hiệp.
Trong bối cảnh tư vấn thương hiệu, hậu quả thực tế là: buổi chạy hai tiếng không ra được một quyết định nào có thể viết thành biên bản hành động. Mọi người rời phòng với cảm giác "đã họp", nhưng không ai rõ bước tiếp theo là gì và ai chịu trách nhiệm.
Mời đại diện không có nghĩa là mời người có chức danh cao nhất sẵn có. Theo khung phân tích các bên liên quan của Beyond Intractability, đại diện chỉ hợp lệ khi đáp ứng đủ ba điều kiện sau.
Thiếu một trong ba, đại diện đó chỉ là người ngồi dự. Quyết định chốt trong phòng sẽ không được nhóm ở nhà công nhận.
Aubrey Mendelow đề xuất xếp các bên liên quan vào lưới hai trục: quyền lực (power, tức khả năng ảnh hưởng đến quyết định) và mức quan tâm (interest, tức mức độ bị ảnh hưởng bởi kết quả). Lưới này giúp xác định ai cần có mặt trong phòng chốt, ai chỉ cần được lấy ý kiến trước, và ai chỉ cần được thông báo sau.
Khi khách có nhiều phòng ban hoặc nhiều bên liên quan, Sinh Vũ đề xuất cấu trúc hai lớp thay vì một buổi duy nhất với tất cả mọi người.
Vòng chốt nhỏ để ra quyết định. Vòng lấy ý kiến rộng để đại diện có nguyên liệu trước khi vào phòng và có nội dung để mang về sau.
Kinh nghiệm thực hành Sinh Vũ
Trong khâu chuẩn bị, Sinh Vũ làm rõ với từng đại diện: họ được phép chốt điều gì, điều gì cần mang về báo cáo trước khi có quyết định cuối. Làm rõ điều này trước buổi mất khoảng mười lăm phút. Không làm rõ, buổi có thể kéo dài vô thời hạn mà vẫn không ra kết quả.
Nguyên tắc đơn giản là: ghế trong phòng chốt là tài nguyên có hạn. Dùng ghế đó cho người có thể làm buổi đó ra quyết định, không phải cho người chỉ cần được thông báo.
Chủ đề: Mời đại diện các bên hay mời toàn bộ người liên quan vào phòng tư vấn. Cẩm nang Sinh Vũ, sinhvu.com
Bấm chọn từng mục Anh / Chị thấy đúng, rồi bấm in hoặc lưu thành PDF để mang theo.
Nếu Anh / Chị đánh dấu phần lớn ở nhóm dấu hiệu trên, đây là lúc nên trao đổi kỹ hơn. Sinh Vũ có thể cùng Anh / Chị soi lại và đề xuất hướng đi.
Stakeholder Representatives, Beyond Intractability; Aubrey Mendelow, Power-Interest Grid (1991), Proceedings of the International Conference on Information Systems; quy tắc hai chiếc pizza (J. Richard Hackman, TechTarget).
Tùy vào sếp đó có ủy quyền thật cho ai chưa. Nếu đã có người được giao mandate rõ ràng, buổi vẫn chạy được. Nếu chưa, hoãn và làm rõ mandate trước, vì chốt xong mà sếp lật là mất thời gian của cả hai phía.
Không nên. Mười hai người trong một buổi chốt sẽ khiến cuộc thảo luận khó hội tụ và thường không ra quyết định được. Hãy giữ vòng chốt bốn đến sáu người là đại diện có thẩm quyền, ba phòng còn lại tham gia qua vòng lấy ý kiến riêng trước hoặc sau.