Im lặng trong phòng họp không có nghĩa là đồng ý, và nhầm lẫn điều này sẽ khiến quyết định thương hiệu sụp đổ ngay khi bước vào thực thi.
Đồng thuận thật là mỗi người vừa đồng ý vừa sẵn sàng bắt tay thực thi, kể cả khi phương án được chốt không phải phương án họ thích nhất. Gật cho xong là im lặng để buổi họp kết thúc sớm, không phải sự tán thành. Cách phân biệt là bắt từng người nói ra mức độ ủng hộ và lý do còn lăn tăn trước khi chốt, thay vì hỏi chung một câu có ai phản đối không.
Trong nhiều buổi chốt định hướng thương hiệu, Sinh Vũ quan sát thấy một kịch bản lặp lại: cả phòng gật đầu, người phụ trách ghi chú "đã đồng thuận", rồi hai tuần sau mọi thứ đình trệ vì từng người hiểu và làm theo một cách khác nhau. Vấn đề không phải ở quyết định, mà ở chỗ không ai thực sự đồng ý, họ chỉ mệt và muốn về.
Hỏi chung một câu "có ai phản đối không?" rồi coi im lặng là đồng ý là lỗi phổ biến nhất trong các buổi họp quyết định. Im lặng có thể có nghĩa là đồng ý, nhưng cũng có thể là: ngại va chạm, không muốn đối đầu với sếp, không chắc ý kiến mình có giá trị, hoặc đơn giản là đã mệt và muốn kết thúc buổi.
Nguy hiểm hơn là khi một nhóm nhỏ nói to hoặc có chức vụ cao đủ để lấp đầy không khí phòng họp. Những người còn lại gật theo không phải vì tán thành, mà vì không thấy có chỗ để phản đối. Quyết định được thông qua, nhưng chỉ trên bề mặt.
Công cụ Sinh Vũ dùng thường xuyên là thang mức độ đồng thuận (Gradients of Agreement), một cách thăm dò do Sam Kaner phát triển trong công trình về hỗ trợ ra quyết định tham gia. Thay vì hỏi có hoặc không, mỗi người bày tỏ vị trí của mình trên một thang, từ "ủng hộ hoàn toàn" đến "chấp nhận được dù không thích" rồi đến "phản đối nghiêm trọng". Điều này cho thấy mức ủng hộ thật, không phải mặt ngoài.
Đồng thuận không yêu cầu mọi người thích như nhau. Nó chỉ yêu cầu không ai còn phản đối ở mức nghiêm trọng và tất cả sẵn sàng bước tiếp cùng nhau.
Fearless Culture, From Consensus to Consent
Amazon gọi tinh thần này là "bất đồng nhưng cam kết" (disagree and commit): tôi không chọn hướng này nếu tự quyết, nhưng tôi hiểu lý do nhóm chọn và tôi sẽ làm hết sức để nó thành công. Đó là đồng thuận đủ để triển khai.
Đo từng người, dùng thang mức độ: Quyết định lớn, tốn kém để đảo ngược, ví dụ định vị thương hiệu, tên, bộ nhận diện. Có chênh lệch quyền lực rõ trong phòng, sếp ngồi cùng nhân viên cấp dưới. Đội mới làm việc cùng nhau, chưa có đủ an toàn tâm lý (psychological safety, tức mức độ thoải mái để nêu ý kiến trái chiều).
Chấp nhận consent nhanh hơn: Quyết định nhỏ, dễ điều chỉnh sau. Thời gian gấp và không ai nêu phản đối nghiêm trọng khi được hỏi trực tiếp. Đội đã làm việc lâu và có thói quen nói thẳng với nhau.
Một trong những giá trị Sinh Vũ mang vào quy trình tư vấn là vai trò người điều phối trung lập, người dám hỏi câu mà không ai trong nội bộ dám hỏi vì sợ mất mặt hoặc mất lòng nhau. Sinh Vũ thường phỏng vấn từng thành viên chủ chốt trước buổi làm việc để biết trước điểm bất đồng thật. Khi vào phòng, những khác biệt đó đã được đặt ra công khai và có chỗ để xử lý, thay vì bị che bởi phép lịch sự.
Sinh Vũ coi một quyết định mà cả nhóm thật sự cùng chốt mạnh hơn một bản tư vấn đẹp đặt trên bàn rồi không ai làm theo. Bước đo đồng thuận không phải thủ tục, đó là phần quan trọng nhất của buổi làm việc.
Chủ đề: Làm sao biết đội đồng thuận thật hay chỉ gật cho xong. Cẩm nang Sinh Vũ, sinhvu.com
Bấm chọn từng mục Anh / Chị thấy đúng, rồi bấm in hoặc lưu thành PDF để mang theo.
Nếu Anh / Chị đánh dấu phần lớn ở nhóm dấu hiệu trên, đây là lúc nên trao đổi kỹ hơn. Sinh Vũ có thể cùng Anh / Chị soi lại và đề xuất hướng đi.
Gradients of Agreement scale: Sam Kaner, Facilitator's Guide to Participatory Decision-Making (Community At Work). Fearless Culture, From Consensus to Consent. Forbes Coaches Council, Consensus Requires Voices, Not Silence.
Không đáng kể nếu chuẩn bị sẵn. Sinh Vũ thường dành 10 đến 15 phút cuối buổi để mỗi người nêu mức ủng hộ và một lý do còn băn khoăn. Thời gian đó tiết kiệm được nhiều tuần làm lại sau khi triển khai gặp phản đối ngầm.
Đồng thuận không có nghĩa là mọi người phải thích như nhau, chỉ cần không ai còn phản đối ở mức nghiêm trọng. Khi phản đối được đưa ra công khai và xử lý rõ ràng, người đó thường sẵn sàng bước tiếp dù ý kiến của họ không được chọn. Điều này ngắn hơn rất nhiều so với xử lý sự bất hợp tác âm thầm sau buổi họp.