Đồng bộ thương hiệu nhượng quyền không phải đồng phục hoá tất cả, mà là định rõ cái không thương lượng rồi tin địa phương tự lo phần còn lại.
Trong nhượng quyền, cần tách bạch ngay hai cột: những thứ bất di bất dịch (mục đích, lời hứa thương hiệu, dấu hiệu nhận diện lõi, giọng điệu) và những thứ được phép co giãn theo thị trường địa phương. Phần nhận diện lõi phải đồng bộ trước tiên vì đó là thứ khách dựa vào để nhận ra và tin thương hiệu giữa các điểm. Chuẩn nào do chính các chủ cửa hàng cùng chốt thì mới được giữ thật, còn chuẩn áp từ trên xuống thường chỉ được tuân thủ hình thức.
Trong nhượng quyền, khách hàng mong được trải nghiệm như nhau dù đến điểm nào. Nhưng mỗi chủ cửa hàng lại có thị trường, đội ngũ và hoàn cảnh riêng. Câu hỏi thực tế không phải "đồng bộ hay không" mà là "đồng bộ cái gì, và phần nào thì nên để họ tự xử".
Trước khi nói đến bất kỳ chuẩn nào, Sinh Vũ đề nghị Anh/Chị ngồi xuống và vẽ hai cột rõ ràng.
Hai cột này không phải Sinh Vũ tự định. Chính Anh/Chị, với tư cách chủ hệ thống, phải quyết cột nào là gì. Sinh Vũ giữ vai trò điều phối để cuộc thảo luận đó diễn ra có cấu trúc và không bị cảm tính chi phối.
Khách hàng nhận ra và chọn lại một thương hiệu nhờ các tín hiệu quen thuộc: màu sắc, hình dạng, cách trình bày, giọng điệu. Nếu mỗi điểm tự diễn giải những tín hiệu này theo ý mình, khách sẽ không còn cảm giác đang ở cùng một hệ thống. Sự tin tưởng tích luỹ ở điểm A không tự động chuyển sang điểm B.
Thương hiệu được nhận ra và chọn lại nhờ các dấu hiệu nhận diện nhất quán và độ dễ nhớ. Đây là phần cần đồng bộ trước tiên.
Byron Sharp, How Brands Grow (Ehrenberg-Bass Institute)
Vì vậy, phần nhận diện lõi không được đưa ra bàn thương lượng với từng điểm. Không phải vì chủ hệ thống độc đoán, mà vì đây là tài sản chung của toàn hệ thống, và từng điểm đang hưởng lợi từ tài sản đó.
Đây là điểm nhiều chủ hệ thống học theo cách đau. Khi chuẩn được ban hành từ trụ sở mà các chủ cửa hàng không có phần trong quá trình đó, họ sẽ tuân thủ vừa đủ để không bị phạt, nhưng không thật sự tin vào lý do đằng sau. Gặp tình huống khó, họ sẽ tự ý điều chỉnh theo cảm tính.
Quyết định do chính nhóm cùng chốt sẽ được thực thi tới cùng vì họ sở hữu kết quả.
Sam Kaner, Facilitator's Guide to Participatory Decision-Making
Cách Sinh Vũ tiếp cận: tổ chức workshop có mặt các chủ cửa hàng, để chính họ tranh luận và tự kéo ranh giới giữa hai cột. Sinh Vũ giữ cho phần nhận diện lõi không bị mang ra thương lượng, nhưng phần còn lại thì mở đủ để họ thật sự tự chốt. Chuẩn nào họ đặt ra, họ mới giữ.
Sinh Vũ không nhìn nhượng quyền là bài toán kiểm soát. Đây là bài toán tin tưởng có cấu trúc: Anh/Chị đặt ra khung rõ ràng, rồi tin các chủ cửa hàng vận hành trong khung đó. Phần khung phải đủ chắc để khách nhận ra thương hiệu. Phần ngoài khung phải đủ rộng để mỗi điểm sống được với thị trường của mình.
Vai trò của Sinh Vũ trong quá trình này là điều phối để cuộc thảo luận diễn ra trung lập, giữ cho phần nhận diện lõi không bị đặt lên bàn thương lượng, và giúp các chủ cửa hàng tự chốt phần còn lại theo cách họ sẽ thật sự giữ.
Chốt rõ chuẩn nào ai quyết, chủ cửa hàng đóng vai góp ý ở đâu, tránh cảnh mỗi điểm tự diễn giải chuẩn theo ý mình.
Bain & Company, RAPID Decision Making
Chủ đề: Mô hình nhượng quyền: đồng bộ nhiều chủ cửa hàng ra sao. Cẩm nang Sinh Vũ, sinhvu.com
Bấm chọn từng mục Anh / Chị thấy đúng, rồi bấm in hoặc lưu thành PDF để mang theo.
Nếu Anh / Chị đánh dấu phần lớn ở nhóm dấu hiệu trên, đây là lúc nên trao đổi kỹ hơn. Sinh Vũ có thể cùng Anh / Chị soi lại và đề xuất hướng đi.
Byron Sharp, How Brands Grow (Ehrenberg-Bass Institute); Sam Kaner, Facilitator's Guide to Participatory Decision-Making; Bain & Company, RAPID Decision Making; Nguyên tắc quản trị thương hiệu nhượng quyền (tổng hợp thực hành ngành).
Đây là lý do Sinh Vũ luôn vẽ hai cột từ đầu. Nếu chủ cửa hàng phản ứng với chuẩn chung, thường có hai trường hợp: hoặc chuẩn đang gò quá tay vào phần lẽ ra nên để địa phương quyết, hoặc họ chưa hiểu lý do đằng sau chuẩn đó. Hãy hỏi thẳng: anh/chị muốn thay đổi cái gì cụ thể, vì lý do gì? Từ đó mới biết đây là phần được co giãn hay phần cần giữ nguyên.
Chuẩn thương hiệu cần được ghi thành tài liệu rõ ràng, phân biệt rõ phần bất di bất dịch và phần được điều chỉnh. Chủ điểm mới cần được huấn luyện thực tế, không chỉ đọc tài liệu, vì hiểu lý do đằng sau chuẩn mới là nền để họ tự ra quyết định đúng khi gặp tình huống chưa có trong sổ tay.