Tranh luận thương hiệu trong gia đình thường lẫn ba chuyện khác nhau vào một bàn. Gỡ đúng vòng mới ra được quyết định thật.
Tranh luận thương hiệu trong doanh nghiệp gia đình hiếm khi thuần về thương hiệu. Nó lẫn với quan hệ cha con, quyền sở hữu và cảm xúc di sản. Cách gỡ là tách rõ ba vòng: chuyện gia đình, chuyện sở hữu và chuyện kinh doanh, để mỗi quyết định được bàn đúng ở vòng của nó.
Khi Gen2 ngồi vào bàn và nói muốn đổi mới thương hiệu, thứ đầu tiên Sinh Vũ thường hỏi không phải là đổi cái gì, mà là: câu chuyện này đang xảy ra ở vòng nào? Vì trong doanh nghiệp gia đình, một cuộc tranh luận tưởng là về logo hay tên thương hiệu rất thường là đang bàn chuyện gia đình, chuyện quyền lực và chuyện được công nhận, chứ không phải chuyện thị trường.
Tagiuri và Davis tại Harvard mô tả doanh nghiệp gia đình bằng mô hình ba vòng chồng lấn: vòng gia đình (family), vòng sở hữu (ownership) và vòng kinh doanh (business). Mỗi vòng có nguyên tắc vận hành riêng và người đứng ở giao điểm khác nhau sẽ có góc nhìn chính đáng khác nhau.
Vấn đề xảy ra khi ba vòng bị trộn vào một bàn họp. Anh Chị đang bàn chiến lược thương hiệu, nhưng thực chất đang xử lý câu hỏi: ai có quyền quyết cuối cùng trong gia đình này? Tách đúng vòng không phải kỹ thuật, đó là điều kiện để cuộc trò chuyện có thể đi đến đâu đó thật sự.
William Bridges, trong nghiên cứu về chuyển đổi (transitions), chỉ ra rằng mọi thay đổi đều đi qua ba khúc: kết thúc cái cũ, vùng trung gian mơ hồ và khởi đầu mới. Phần bị bỏ qua nhiều nhất là khúc đầu: kết thúc và mất mát của người đang buông.
Gen1 thường không phản đối đổi mới về mặt lý trí. Điều họ chưa được nói ra là nỗi lo: nếu cái tên, cái logo, cái cách làm từ thời mình bị thay, công sức ba mươi năm còn lại gì? Đây không phải câu hỏi ngớ ngẩn. Nó chính đáng và cần được nghe trước khi bàn đến bất kỳ quyết định thương hiệu nào.
Ngược lại, Gen2 thường không muốn xóa di sản. Họ muốn được công nhận là người có năng lực, không chỉ là con cái. Hai nhu cầu này không mâu thuẫn nhau, chỉ là chưa có ai đặt tên cho chúng đúng chỗ.
Nếu cha con chưa nói chuyện thẳng được trong cùng phòng: Bắt đầu bằng coaching riêng cho từng thế hệ trước. Không có nền tảng đó, workshop chung chỉ là bề mặt.
Nếu đã có thể ngồi cùng nhau nhưng quyết định cứ lặp vòng: Cần một buổi làm việc có người điều phối (facilitator) từ ngoài vào. Người điều phối không phải người phân xử, họ giữ cho cuộc trò chuyện bám vào dữ kiện công việc thay vì trôi về vai vế.
Nếu tranh luận đã kéo dài và tạo khoảng cách trong gia đình: Đây không còn là bài toán thương hiệu. Anh Chị cần giải quyết phần gia đình và phần sở hữu trước, thương hiệu sẽ dễ hơn nhiều sau đó.
Khi làm việc với doanh nghiệp gia đình, câu hỏi đầu tiên Sinh Vũ đặt ra không phải là thương hiệu cần đổi gì, mà là: câu chuyện này đang diễn ra ở vòng nào? Từ đó mới biết nên bàn với ai, theo nguyên tắc nào.
Là người ngoài, Sinh Vũ có thể hỏi những câu mà người trong nhà ngại hỏi nhau. Gen1 thật sự sợ mất điều gì? Gen2 thật sự muốn thay đổi điều gì, và tại sao bây giờ? Khi hai câu trả lời đó được đặt cạnh nhau, thường thấy rằng phần di sản đáng giữ và phần cần đổi không đối nghịch nhau như tưởng.
Trong chuyển đổi, vấn đề không phải là thay đổi tự nó, mà là mất mát mà người ta phải đi qua để đến được thay đổi đó.
William Bridges, Managing Transitions
Sinh Vũ không phân xử chuyện nhà và không chọn bên. Việc của Sinh Vũ là giữ cho quyết định thương hiệu được ra dựa trên công việc, có mặt và có tiếng nói của cả hai thế hệ.
Chủ đề: Doanh nghiệp gia đình: cân bằng di sản Gen1 và đổi mới Gen2. Cẩm nang Sinh Vũ, sinhvu.com
Bấm chọn từng mục Anh / Chị thấy đúng, rồi bấm in hoặc lưu thành PDF để mang theo.
Nếu Anh / Chị đánh dấu phần lớn ở nhóm dấu hiệu trên, đây là lúc nên trao đổi kỹ hơn. Sinh Vũ có thể cùng Anh / Chị soi lại và đề xuất hướng đi.
Tagiuri và Davis, Three-Circle Model of the Family Business System (Harvard). William Bridges, Managing Transitions. IAF Core Competencies. Sam Kaner, Facilitator's Guide to Participatory Decision-Making.
Rất phổ biến. Đây là tình trạng Gen1 đã nhượng quyền danh nghĩa nhưng chưa nhượng quyền thật sự. Không ai sai ở đây. Vấn đề là chưa có buổi nào ngồi chốt rõ: ai quyết cái gì, trong phạm vi nào, và khi bất đồng thì ai là người cuối cùng. Không chốt rõ điều đó thì mọi cuộc họp sẽ tiếp tục kết thúc theo quán tính.
Đây là lỗi đóng khung rất thường gặp. Đổi mới bị hiểu là xóa đi, trong khi thực chất đổi mới là kế thừa theo cách mới. Trước khi bàn đổi hay không đổi, cần dành thời gian để Gen1 kể lại điều họ tự hào nhất và điều họ lo nhất nếu thương hiệu thay đổi. Khi cảm xúc di sản được nghe thật sự, cuộc trò chuyện về thương hiệu mới có thể đi xa hơn.