Câu trả lời phụ thuộc vào ai sẽ kể, kể ở đâu, và thương hiệu muốn tồn tại bao lâu.
Gần như mọi thương hiệu cần cả hai phiên bản, vì chúng phục vụ hai tình huống khác nhau: bản dài dùng để đào tạo nội bộ, gọi vốn và kể ở nơi khách có thời gian đọc kỹ; bản ngắn dùng ở các điểm chạm nhanh như trang chủ, hồ sơ hay lời chào hàng. Cách làm đúng là viết bản dài trước để có đủ chất liệu thật, rồi cô lại thành bản ngắn, không làm ngược.
Câu trả lời ngắn là: gần như luôn cần cả hai. Không phải vì làm cho nhiều, mà vì bản dài và bản ngắn phục vụ hai tình huống khác nhau đến mức không thể dùng chung một văn bản. Vấn đề thực tế ở đây là thứ tự và chất liệu, không phải số lượng từ.
Một thương hiệu có nhiều điểm chạm với khách hàng và đối tác. Ở trang giới thiệu công ty, hồ sơ năng lực hay buổi đào tạo nhân viên mới, khách có thời gian và động lực để đọc kỹ. Ở trang chủ, mạng xã hội, hay lần đầu gặp một đối tác tiềm năng, sự chú ý chỉ kéo dài vài giây. Dùng bản dài ở chỗ thứ hai là để mất người. Dùng bản ngắn ở chỗ thứ nhất là thiếu chiều sâu cần thiết để xây lòng tin.
Ngoài điểm chạm, còn một lý do thực tế hơn: nếu nhiều người trong tổ chức phải kể lại câu chuyện đó, từ nhân viên sales, lễ tân, đến đối tác phân phối, thì bản ngắn dễ thuộc không phải tuỳ chọn mà là điều kiện bắt buộc. Bản dài thường chỉ nằm trong đầu người sáng lập.
Bản dài trước, bản ngắn sau. Đây là nguyên tắc không nên đảo ngược.
Lý do: bản ngắn là sản phẩm của quá trình chưng cất. Chưng cất cần có nguyên liệu. Nếu viết bản ngắn trước khi chất liệu đủ, Anh/Chị sẽ nhận được những câu chung chung, nghe giống mọi thương hiệu khác và không đứng vững khi bị hỏi sâu hơn. Bản dài buộc Anh/Chị phải đào đủ sâu vào hành trình sáng lập, xung đột thật sự, và lý do thật sự thương hiệu tồn tại. Từ đó, bản ngắn mới có chất riêng để cô lại.
Đây là điểm sai nhiều nhất, và sai ở cả bản dài lẫn bản ngắn.
Theo khung StoryBrand (Xây dựng câu chuyện thương hiệu) của Donald Miller, câu chuyện thương hiệu mạnh đặt khách hàng làm nhân vật chính, còn thương hiệu đứng vai người dẫn đường. Khách không muốn nghe lịch sử và giải thưởng của Anh/Chị. Họ muốn thấy đời họ đổi khác thế nào nếu làm việc cùng Anh/Chị.
Vấn đề của khách thường có ba tầng: vấn đề bên ngoài nhìn thấy được, vấn đề bên trong là cảm xúc và lo âu, và vấn đề triết lý là điều họ tin đúng hay sai ở đời. Câu chuyện thương hiệu nào chạm được cả ba tầng này sẽ đáng đọc hơn câu chuyện chỉ mô tả sản phẩm hay dịch vụ.
Khách hàng không đi tìm thương hiệu để ngưỡng mộ, họ đi tìm người giúp họ giải quyết vấn đề. Nhiệm vụ của câu chuyện thương hiệu là cho họ thấy mình là nhân vật đó.
Donald Miller, Building a StoryBrand
Trong bộ Nhận diện ngôn ngữ mà Sinh Vũ xây dựng cho khách, câu chuyện thương hiệu luôn được giao ở cả hai phiên bản: bản dài cho hồ sơ và đào tạo, bản ngắn cho trang web và chào hàng. Lý do thực tế là Sinh Vũ không muốn bàn giao xong rồi nhóm marketing kể một chuyện, nhóm sales kể chuyện khác.
Sinh Vũ viết từ chất liệu thật của người sáng lập và không bịa số hay trích dẫn lời khách khi chưa xác nhận. Câu chuyện đặt khách làm nhân vật chính từ đầu, vì đó là điều duy nhất khiến người đọc tiếp tục đọc thay vì đóng trang lại.
Nếu Anh/Chị đang ở giai đoạn đầu và chỉ làm được một bản, hãy làm bản ngắn trước để dùng được ngay, nhưng hãy lên kế hoạch cho bản dài khi có chất liệu và thời gian. Thiếu bản dài không gãy ngay, nhưng sẽ thấy rõ khi cần tuyển người giỏi hoặc chốt hợp đồng lớn.
Chủ đề: Câu chuyện thương hiệu cần bản dài, bản ngắn hay cả hai. Cẩm nang Sinh Vũ, sinhvu.com
Bấm chọn từng mục Anh / Chị thấy đúng, rồi bấm in hoặc lưu thành PDF để mang theo.
Nếu Anh / Chị đánh dấu phần lớn ở nhóm dấu hiệu trên, đây là lúc nên trao đổi kỹ hơn. Sinh Vũ có thể cùng Anh / Chị soi lại và đề xuất hướng đi.
Donald Miller, Building a StoryBrand và Your Brand Is Not the Hero. GrowSurf, How to Write a Brand Story. Kinh nghiệm thực hành Sinh Vũ trong bộ Nhận diện ngôn ngữ.
Không có ngưỡng cứng, nhưng bản ngắn nên đủ để đọc trong một hơi dưới một phút, tức khoảng ba đến năm câu. Mục tiêu là người nghe có thể kể lại được ngay sau khi đọc xong, không cần ghi nhớ. Nếu Anh/Chị đọc cho một nhân viên mới nghe rồi hỏi lại, họ không nhớ nổi, tức là bản ngắn vẫn còn dài.
Đáng, nếu câu chuyện đó thật. Khách hàng không cần kịch tính, họ cần thấy người sáng lập hiểu vấn đề của họ từ đâu và vì sao. Một câu chuyện bình thường nhưng gắn với giá trị thật còn đáng tin hơn câu chuyện hoành tráng nhưng mờ nhạt về động cơ. Sinh Vũ không khuyến khích bịa thêm chi tiết cho kịch tính vì khi khách hỏi sâu, chi tiết bịa rất dễ vỡ.
Tốt nhất là có, hoặc ít nhất phải do cùng một người biên tập. Lỗi hay gặp là hai bản được viết ở hai thời điểm khác nhau, mỗi nơi một tinh thần, khiến khách đọc web thấy một câu chuyện, đọc hồ sơ thấy câu chuyện khác. Hai bản phải cùng một nhân vật, cùng xung đột và cùng giá trị cốt lõi, chỉ khác độ chi tiết.