Một cái tên không giữ được về sau là nợ, không phải tài sản. Đây là cách phân biệt tên đăng ký được và tên không bao giờ đăng ký được.
Không. Tên chung của món ăn hoặc loại sản phẩm nằm ở vị trí yếu nhất trên thang phân biệt thương hiệu và về nguyên tắc không ai được độc quyền, vì nếu cho phép thì người khác không còn cách nào gọi đúng tên sản phẩm của họ. Tên mô tả đặc điểm cũng gần như bị từ chối, trừ khi thương hiệu đã dùng lâu dài đến mức người tiêu dùng tự nhiên gắn tên đó với một nguồn gốc duy nhất. Muốn đăng ký được, Anh Chị cần thêm yếu tố tự tạo hoặc dùng cấu trúc tên riêng kết hợp mô tả loại sản phẩm.
Câu trả lời ngắn: không đăng ký được. Tên gọi chung của một món ăn hay loại sản phẩm không thuộc về ai, và pháp luật sở hữu trí tuệ giữ nguyên điều đó vì lý do rất thực tế. Nếu ai đó độc quyền được chữ "phở", "bánh mì" hay "cà phê rang xay", thì những người kinh doanh còn lại không có từ nào để gọi sản phẩm của mình nữa. Luật từ chối để bảo vệ ngôn ngữ thương mại chung, không phải để gây khó dễ.
Trong luật nhãn hiệu, mọi tên đều rơi vào một trong bốn bậc trên thang phân biệt (spectrum of distinctiveness). Từ yếu nhất đến mạnh nhất:
Tên Anh Chị đang cân nhắc nằm ở bậc nào, bậc đó quyết định có đăng ký được không, không phải mức độ nổi tiếng hay ngân sách truyền thông.
Luật Sở hữu trí tuệ Việt Nam cho phép một ngoại lệ: nếu dấu hiệu mô tả đã được sử dụng liên tục, rộng rãi trước ngày nộp đơn đến mức người tiêu dùng trong phân khúc đó tự nhiên gắn tên này với một nguồn gốc duy nhất, tức là đã đạt tính phân biệt qua sử dụng, thì có thể được chấp nhận. Tuy nhiên, đây là con đường khó: Anh Chị phải nộp bằng chứng cụ thể như doanh thu, phạm vi phân phối, tài liệu quảng cáo, khảo sát nhận biết. Cục Sở hữu trí tuệ và cuối cùng là luật sư sẽ xác nhận đủ hay chưa, Sinh Vũ không thể thay thế bước đó.
Quan trọng cần phân biệt: tên chung thì không bao giờ đạt được ngoại lệ này dù dùng bao lâu. Chỉ tên mô tả mới có lối thoát.
Từ chung là tên gọi thông thường của sản phẩm, không bao giờ đóng vai trò dấu hiệu phân biệt và không được bảo hộ dù đã sử dụng lâu dài đến đâu.
Cornell Legal Information Institute, Spectrum of Distinctiveness
Tên chung đứng một mình: dễ hiểu, dễ tìm, nhưng không giữ được. Đối thủ dùng lại tự do. Về lâu dài, thương hiệu phụ thuộc vào vị trí, giá, hoặc nhân sự để phân biệt, không phải tên.
Tên riêng phân biệt + mô tả loại sản phẩm: phần riêng đăng ký được và tạo tài sản thương hiệu, phần mô tả giúp khách hiểu ngay sản phẩm là gì. Ví dụ: "Cô Ba" (tên riêng, đăng ký được) + "Nước Mắm Phú Quốc" (mô tả, không độc quyền nhưng có ích). Cấu trúc này vừa thực dụng vừa bền.
Với ngành F&B, nông sản OCOP, hay đặc sản vùng miền, tên đặc sản địa lý đôi khi được bảo hộ theo cơ chế chỉ dẫn địa lý (geographical indication), một dạng bảo hộ tập thể khác hẳn nhãn hiệu cá nhân. Nếu sản phẩm của Anh Chị gắn với vùng địa lý cụ thể, đây là hướng đáng khảo sát thêm với cơ quan có thẩm quyền.
Trong bước sàng lọc tên, Sinh Vũ loại sớm những tên rơi vào vùng chung hoặc mô tả trần, dù nghe gần gũi và dễ nhớ đến đâu. Lý do đơn giản: một cái tên không giữ được về sau là nợ, không phải tài sản. Mỗi đồng đầu tư vào truyền thông cho một cái tên không bảo hộ được đều có thể bị đối thủ thu lợi miễn phí.
Câu hỏi Sinh Vũ đặt ra ở bước đặt tên không phải "nghe có hay không" mà là "tên này nằm ở đâu trên thang phân biệt, và có đường đăng ký không". Hai câu hỏi đó nên trả lời song song, trước khi thiết kế bộ nhận diện bất kỳ thứ gì. Phần xác nhận pháp lý cuối cùng thì cần luật sư sở hữu trí tuệ, không phải Sinh Vũ.
Chủ đề: Tên món ăn, tên loại sản phẩm chung có đăng ký độc quyền được không. Cẩm nang Sinh Vũ, sinhvu.com
Bấm chọn từng mục Anh / Chị thấy đúng, rồi bấm in hoặc lưu thành PDF để mang theo.
Nếu Anh / Chị đánh dấu phần lớn ở nhóm dấu hiệu trên, đây là lúc nên trao đổi kỹ hơn. Sinh Vũ có thể cùng Anh / Chị soi lại và đề xuất hướng đi.
Cornell Legal Information Institute, Spectrum of Distinctiveness; Vietnam Briefing, Trademark in Vietnam: Tips for Avoiding Refusal; Cục Sở hữu trí tuệ Việt Nam (IP Vietnam), Luật Sở hữu trí tuệ.
'Phở' là tên chung, không đăng ký được. 'Bắc Truyền Thống' là mô tả đặc điểm, cũng rất khó được chấp nhận. Nếu Anh Chị muốn đăng ký nhãn hiệu, cần thêm một yếu tố tự tạo, ví dụ tên người, tên địa danh riêng, hoặc một từ gợi ý không mô tả thẳng. Phần 'Phở Bắc Truyền Thống' vẫn có thể đứng kèm như mô tả sản phẩm, nhưng phần được bảo hộ sẽ là yếu tố phân biệt thêm vào đó.
Có thể, nếu Anh Chị chứng minh được rằng người tiêu dùng trong thị trường liên quan đã nhận ra tên đó chỉ xuất phát từ thương hiệu của mình, không phải tên gọi chung của loại sản phẩm. Trường hợp này gọi là tính phân biệt qua sử dụng (secondary meaning). Đây là con đường khó, tốn thời gian, và cần bằng chứng cụ thể. Ranh giới đủ hay chưa đủ thì luật sư sở hữu trí tuệ phải xác nhận, không phải Sinh Vũ.
Không đủ. Cục Sở hữu trí tuệ nhìn vào khả năng phân biệt của dấu hiệu tổng thể, không phải hình thức trình bày. Thêm dấu hoặc viết hoa khác đi vẫn không thay đổi bản chất chung của từ. Muốn tạo phân biệt, cần yếu tố có nội dung mới, không phải định dạng mới.