Không phải lãnh đạo tham gia nhiều là tốt. Vấn đề là tham gia đúng khâu.
Ban lãnh đạo nên vào cuộc ở hai đầu của quá trình: đầu tiên để chốt định hướng và bộ tiêu chí chọn tên, sau đó để quyết định trên danh sách rút gọn đã có căn cứ. Nếu lãnh đạo nhảy vào phán xét từng phương án ở giữa quá trình, việc chọn tên dễ trượt thành khẩu vị cá nhân. Cách chống cảm tính là thống nhất bộ tiêu chí khách quan trước, rồi chấm mọi tên qua cùng một thước đó.
Nhiều dự án đặt tên bị kéo dài không phải vì thiếu ý tưởng, mà vì lãnh đạo vào sai thời điểm. Vào quá sớm thì làm loạn hướng sáng tạo. Vào quá muộn thì lật lại từ đầu. Vào đúng chỗ thì cả quá trình chạy nhanh, kết quả có căn cứ và mọi người đồng thuận thật sự, không phải đồng thuận vì mệt.
Quy trình chọn tên có ba giai đoạn: định hướng, sáng tạo và quyết định. Lãnh đạo thuộc về giai đoạn một và giai đoạn ba.
Giai đoạn giữa, tức là khi đội sáng tạo phủ hướng và rút gọn danh sách, nên được giữ tách khỏi lãnh đạo. Không phải vì lãnh đạo không có ích, mà vì can thiệp sớm làm đội tự kiểm duyệt và thu hẹp phương án trước khi đã đủ cơ sở.
Cảm tính không biến mất hoàn toàn trong quá trình chọn tên. Nhưng cảm tính chỉ gây hại khi nó là thứ duy nhất dùng để quyết định. Cách kiểm soát là thống nhất bộ tiêu chí khách quan trước khi sáng tạo bắt đầu, rồi chấm mọi tên qua cùng một thước.
Dựa trên khung của Marty Neumeier, một tên mạnh cần đạt các yếu tố sau:
Khi tiêu chí đã chốt từ đầu, buổi quyết định cuối không còn là cuộc tranh cãi về thích hay không thích. Nó trở thành phiên đánh giá có căn cứ: tên này đạt hay không đạt tiêu chí nào, rủi ro pháp lý ở mức nào, và phù hợp định hướng chiến lược ra sao.
Vai trò của lãnh đạo trong chọn tên không phải là sáng tác thay. Vai trò đó là hội tụ về shortlist (danh sách rút gọn) có căn cứ, rồi ra quyết định dựa trên lập luận chiến lược.
Lexicon Branding, Brand Naming: 5 Step Process
Trong các dự án đặt tên, Sinh Vũ thiết kế buổi chốt tên thành một phiên quyết định có cấu trúc. Mỗi tên trong danh sách rút gọn được trình bày kèm ba thứ: lý giải chiến lược tại sao tên này phù hợp định vị đã chốt, kết quả sàng ngôn ngữ, và dải rủi ro pháp lý từ tra cứu bảo hộ nhãn hiệu. Lãnh đạo không cần phải thích hay không thích. Lãnh đạo cần đặt câu hỏi: tên này phục vụ mục tiêu kinh doanh của mình không, và rủi ro ở mức mình chấp nhận được không.
Bộ tiêu chí được chốt ngay từ Research Brief (tài liệu định hướng nghiên cứu) ở đầu dự án, không phải chờ đến cuối mới định nghĩa "tên tốt là như thế nào". Đến cuối, cả đội, bao gồm lãnh đạo, chấm trên cùng một thước. Đó là cách Sinh Vũ giúp buổi quyết định chạy trong một tiếng thay vì ba buổi họp.
Chủ đề: Ban lãnh đạo nên tham gia ở khâu nào khi chốt tên. Cẩm nang Sinh Vũ, sinhvu.com
Bấm chọn từng mục Anh / Chị thấy đúng, rồi bấm in hoặc lưu thành PDF để mang theo.
Nếu Anh / Chị đánh dấu phần lớn ở nhóm dấu hiệu trên, đây là lúc nên trao đổi kỹ hơn. Sinh Vũ có thể cùng Anh / Chị soi lại và đề xuất hướng đi.
Lexicon Branding, Brand Naming: 5 Step Process. Marty Neumeier, Strong vs Weak Names.
Góp ý sớm không xấu nếu dừng ở mức định hướng. Vấn đề xảy ra khi lãnh đạo phán 'thích' hay 'không thích' từng tên trước khi đội sáng tạo hoàn thiện danh sách. Điều đó làm đội tự kiểm duyệt, thu hẹp phương án và kéo dài dự án. Cách tốt hơn là lãnh đạo chốt tiêu chí ở đầu, rồi chỉ xem kết quả khi danh sách đã được sàng qua tiêu chí đó.
Không có con số cố định, nhưng nguyên tắc là càng ít người có quyền quyết định cuối cùng thì càng tốt. Khi cả hội đồng bỏ phiếu theo cảm giác, tên nào an toàn và trung hòa nhất thường thắng, không phải tên mạnh nhất. Nên phân vai rõ: ai tư vấn, ai phản biện, ai quyết. Người quyết cuối chỉ nên là một hoặc hai người.
Trở về bộ tiêu chí đã thống nhất từ đầu. Khi tranh cãi dựa trên 'tôi thích' thì không ai thua, không ai thắng và cuộc họp kéo dài mãi. Khi tranh cãi dựa trên 'tên này đạt hay không đạt tiêu chí nào' thì có thể chấm điểm, so sánh và ra quyết định. Đây là lý do bộ tiêu chí phải được chốt trước khi quá trình sáng tạo bắt đầu, không phải sau.