Tài liệu là lớp trình bày cho một câu chuyện đã chốt, không phải nơi để tìm câu chuyện đó.
Chưa nên làm. Tài liệu là lớp trình bày cho một câu chuyện đã chốt, nếu Anh Chị chưa rõ mình là ai, nói với ai và thông điệp cốt lõi là gì, thì thiết kế đẹp chỉ đang đánh bóng một nền chưa vững. Nội dung phải đi trước, thiết kế theo sau, và dựng hình trên nội dung chưa chốt gần như luôn dẫn tới làm lại tốn kém hơn.
Câu trả lời của Sinh Vũ là chưa nên làm. Không phải vì tài liệu không quan trọng, mà vì tài liệu chỉ là lớp trình bày cho một câu chuyện đã được chốt từ trước. Nếu câu chuyện còn chưa rõ, thiết kế đẹp đến đâu cũng chỉ đang bọc một thứ chưa vững.
Có một nguyên tắc trong thiết kế truyền thông mà Sinh Vũ áp dụng nhất quán: bố cục phục vụ nội dung, không phải ngược lại. Khi người thiết kế chưa có nội dung thật, họ buộc phải dựng khung trên chữ mồi và thông tin giả định. Luồng thông tin đó thường lệch với nội dung thật khi nội dung thật xuất hiện, và kết quả là phải làm lại phần lớn công việc đã bỏ ra.
Nielsen Norman Group, tổ chức nghiên cứu trải nghiệm người dùng, ghi nhận rõ điều này: dựng bố cục trước khi có nội dung thường tạo ra luồng lệch và buộc phải làm lại tốn kém. Đây không phải lý thuyết xa vời, đây là điều Sinh Vũ gặp thực tế trong mỗi dự án tài liệu khi khách đến chưa có câu chuyện.
Thông điệp và mục đích dẫn dắt thiết kế, không phải ngược lại. Có nội dung trước giúp chọn đúng tông, giọng và bố cục, tránh phải làm lại toàn bộ.
Interaction Design Foundation, Content-First Design
Sinh Vũ luôn mở dự án tài liệu bằng một buổi làm việc để khóa ba câu hỏi này trước khi chạm vào thiết kế:
Nếu ba thứ này chưa rõ, Sinh Vũ sẽ đề nghị làm bước định vị trước, không mở dự án thiết kế tài liệu ngay.
Có thể vào làm tài liệu ngay khi: định vị thương hiệu đã rõ, Anh Chị biết chính xác mình nói với ai, thông điệp cốt lõi đã chốt, nội dung gốc (số liệu, dẫn chứng, câu chuyện) đã sẵn sàng, và giọng thương hiệu đã được xác định. Lúc này tài liệu chỉ cần lớp trình bày tốt hơn, Sinh Vũ có thể vào ngay bước tinh chỉnh nội dung và thiết kế.
Nên dừng và làm chiến lược trước khi: định vị còn mơ hồ hoặc đang thay đổi, Anh Chị không chắc ai là người đọc chính, thông điệp chưa được chốt nội bộ, hoặc đội ngũ có nhiều ý kiến khác nhau về câu chuyện thương hiệu. Đây là lúc làm dịch vụ định vị trước, rồi mới quay lại tài liệu.
Sinh Vũ xem đây là một ranh giới cần nói thẳng với khách: nếu chưa có chiến lược nội dung, đừng đổ tiền vào lớp trình bày. Không phải vì muốn bán thêm bước, mà vì dựng hình trên câu chuyện chưa chốt là cách tốn tiền nhất trong toàn bộ quá trình xây dựng thương hiệu.
Nếu Anh Chị đang trong tình huống đó, con đường ngắn nhất không phải là bắt đầu thiết kế, mà là một buổi làm việc ngắn để khóa câu chuyện. Khi câu chuyện đã đủ chắc, tài liệu sẽ được làm nhanh hơn, ít sửa hơn và hiệu quả hơn nhiều so với làm ngược.
Chủ đề: Chưa có chiến lược nội dung thì có nên làm tài liệu chưa. Cẩm nang Sinh Vũ, sinhvu.com
Bấm chọn từng mục Anh / Chị thấy đúng, rồi bấm in hoặc lưu thành PDF để mang theo.
Nếu Anh / Chị đánh dấu phần lớn ở nhóm dấu hiệu trên, đây là lúc nên trao đổi kỹ hơn. Sinh Vũ có thể cùng Anh / Chị soi lại và đề xuất hướng đi.
Nielsen Norman Group, Which Comes First, Layout or Content; Interaction Design Foundation, Content-First Design; kinh nghiệm thực hành Sinh Vũ qua dịch vụ P4 Tài liệu Doanh nghiệp.
Hạn gấp là lý do hay gặp nhất để bỏ qua bước chốt câu chuyện, nhưng cũng là lý do hay gặp nhất dẫn đến tài liệu phải làm lại sau đó. Nếu thực sự gấp, Sinh Vũ khuyên dành nửa buổi để khóa ba thứ: ai đọc, thông điệp cốt lõi, mạch kể từng phần, rồi mới chạm thiết kế. Nửa buổi đó tiết kiệm nhiều hơn một vòng làm lại toàn bộ.
Bộ nhận diện cho biết Anh Chị trông như thế nào, nhưng tài liệu cần biết Anh Chị nói gì và nói với ai. Hai thứ đó là chiến lược nội dung, không phải nhận diện thị giác. Nếu chưa có định vị rõ và thông điệp cốt lõi đã chốt, tài liệu vẫn sẽ thiếu hướng dù bộ màu và font đã đẹp.