Quyết định làm song ngữ không phải để cho sang, mà vì có người cần đọc bằng ngôn ngữ kia.
Làm bản song ngữ Việt và Anh khi tài liệu có người đọc thật sự không dùng tiếng Việt, chẳng hạn nhà đầu tư nước ngoài, đối tác quốc tế, hay khách hàng xuất khẩu. Nếu người đọc toàn trong nước, bản một ngôn ngữ gọn hơn, rẻ hơn và dễ cập nhật hơn. Song ngữ cộng thêm chi phí và công bảo trì, nên chỉ đáng làm khi xác định được người đọc cụ thể.
Câu hỏi này Sinh Vũ gặp thường xuyên, và câu trả lời ngắn là: làm song ngữ khi có người đọc thật sự không đọc được tiếng Việt. Không có người đọc đó, bản một ngôn ngữ gọn hơn, ít tốn kém hơn và dễ giữ cập nhật hơn. Nghe đơn giản, nhưng nhiều doanh nghiệp vẫn làm song ngữ theo quán tính vì nghĩ trông sang hơn, và đó là lý do Sinh Vũ viết trang này.
Đây là câu hỏi duy nhất cần trả lời trước khi quyết định số ngôn ngữ. Không phải "doanh nghiệp mình có hợp tác quốc tế không", mà là "người sẽ cầm tài liệu này lên đọc là ai, và họ đọc bằng ngôn ngữ nào".
Nếu Anh / Chị đang gọi vốn từ quỹ nước ngoài, người đọc là quản lý quỹ người nước ngoài. Nếu Anh / Chị đang nộp hồ sơ đấu thầu cho cơ quan nhà nước Việt Nam, người đọc toàn trong nước. Hai trường hợp này ra quyết định hoàn toàn khác nhau.
Với xuất khẩu lớn hoặc thị trường đa quốc gia, đôi khi cần tới ba ngôn ngữ. Sinh Vũ đã làm những bộ tài liệu như vậy, nhưng mỗi ngôn ngữ thêm vào đều phải tương ứng với một nhóm người đọc xác định, không phải làm cho có.
Đây là điểm nhiều người bỏ qua. Dịch là chuyển chữ giữ đúng nghĩa. Bản địa hóa (localization) là chỉnh thêm bối cảnh, định dạng số, đơn vị đo, chuẩn trình bày và sắc thái cho phù hợp người đọc bản xứ.
Tài liệu gọi vốn gửi cho quỹ nước ngoài thường cần bản địa hóa, không chỉ dịch. Tài liệu giới thiệu sản phẩm xuất khẩu cũng vậy. Nếu Anh / Chị chỉ làm dịch máy rồi chỉnh nhẹ, người đọc nước ngoài sẽ cảm nhận ngay sự chênh lệch, dù họ không nói ra.
Xác định người đọc thật sự trước khi viết. Có người đọc nước ngoài thật hay không mới là căn cứ để quyết định có cần song ngữ.
Plainlanguage.gov, Federal Plain Language Guidelines
Song ngữ không chỉ tốn tiền làm lần đầu. Mỗi khi nội dung thay đổi, phải cập nhật cả hai bản. Nếu đội nội bộ không có người đủ năng lực tiếng Anh để tự chỉnh, mỗi lần cập nhật lại phải thuê ngoài hoặc quay về studio. Điều này nhân đôi chi phí bảo trì so với bản một ngôn ngữ.
Cách Sinh Vũ thường xử lý: nếu Anh / Chị đã quyết định làm song ngữ, bản mẫu gốc sẽ được dựng để đội nội bộ có thể tự cập nhật cả hai ngôn ngữ về sau mà vẫn giữ chuẩn thương hiệu. Mục tiêu là để Anh / Chị chủ động, không phụ thuộc studio mỗi lần sửa một con số hay một câu.
Chủ đề: Khi nào cần bản song ngữ Việt và Anh. Cẩm nang Sinh Vũ, sinhvu.com
Bấm chọn từng mục Anh / Chị thấy đúng, rồi bấm in hoặc lưu thành PDF để mang theo.
Nếu Anh / Chị đánh dấu phần lớn ở nhóm dấu hiệu trên, đây là lúc nên trao đổi kỹ hơn. Sinh Vũ có thể cùng Anh / Chị soi lại và đề xuất hướng đi.
RWS, Localization vs Translation (ngành bản địa hóa). Plainlanguage.gov, Federal Plain Language Guidelines. Sinh Vũ, tài liệu dịch vụ P4 (bản song ngữ và đa ngôn ngữ).
Trông chuyên nghiệp hay không phụ thuộc vào chất lượng nội dung và bố cục, không phải số lượng ngôn ngữ. Bản song ngữ dịch cẩu thả hoặc không chỉnh định dạng số cho đúng thị trường còn phản tác dụng. Chỉ làm song ngữ khi có người đọc cụ thể, và làm cho đúng còn hơn làm cho có.
Với tài liệu thương hiệu hoặc tài liệu gọi vốn thì thường không đủ. Dịch máy chuyển được chữ nhưng hay bỏ sót định dạng số, đơn vị đo, chuẩn tài chính và sắc thái phù hợp nhóm đọc. Những chi tiết này ảnh hưởng trực tiếp đến mức độ tin tưởng của người đọc nước ngoài. Cần người hiểu cả hai thị trường duyệt lại.
Được, nhưng làm sau tốn công hơn làm từ đầu vì phải rà lại toàn bộ bố cục để chừa chỗ cho độ dài chữ khác nhau giữa hai ngôn ngữ. Nếu biết trước sẽ cần song ngữ, tốt hơn là dựng bản mẫu gốc có chỗ cho cả hai từ đầu, để đội nội bộ tự cập nhật được về sau mà không cần làm lại từ đầu.